Sách “Người đua diều” quả không hổ danh là một tác phẩm tinh tế. Nó là một câu chuyện làm cảm động biết bao nhiêu trái tim độc giả. Sách nói về tình bạn, về mối quan hệ giữa cha và con, giữa con người và thần thánh, giữa cá nhân và đất nước. Cuốn tiểu thuyết đầy lôi cuốn này sẽ đưa độc giả đi qua nhiều cung bậc cảm xúc. Vui có, buồn có, xót xa có, căm phẫn có, ngạc nhiên có. Đó là điều mà tôi chưa từng được trải nghiệm từ bất cứ cuốn tiểu thuyết nào. Tôi thật sự bị choáng ngợp bởi những gì được viết trong Người đua diều. Để hiểu rõ hơn về tác phẩm, các bạn hãy cùng mình theo dõi bài viết Review sách Người đua diều tại đây.

bìa sách Người đua diều

Giá 73.575 ₫ Người đua diều

1. Nội dung sách Người đua diều

Cuốn tiểu thuyết là lời tự thuật của nhà văn Mỹ người Afghanishstan tên Amir. Phần đầu của tác phẩm miêu tả một Afghanishstan hoàn toàn khác so với tưởng tượng của tôi. Đó là một nơi tươi đẹp, bình yên với một vùng đất có sự tự do. Chính tại nơi đây, Amir đã cùng Hassan – bạn thân của Amir trải qua những ngày tháng tuổi thơ.

“Khi còn là hai đứa trẻ, Hassan và tôi thường trèo lên những cây bạch dương trên con đường xe chạy vào nhà cha tôi, và dùng một mảnh gương chiếu ánh nắng vào nhà những người hàng xóm của chúng tôi làm họ tức giận. Chúng tôi thường ngồi chéo nhau, trên một cặp cành cây cao, chân trần đung đưa, túi quần đầy quả dâu tằm phơi khô và quả óc chó, thay nhau chiếu gương, vừa ăn dâu tằm vừa ném vào nhau, khúc khích, cười vang. Tôi vẫn như còn thấy Hassan trên cái cây đó, nắng lung linh xuyên qua kẽ lá chiếu lên khuôn mặt gần như tròn xoe của cậu, một khuôn mặt giống như búp bê Tàu được gọt từ gỗ cứng: mũi nở và tẹt, mắt vừa hẹp vừa xếch như lá tre, đôi mắt nếu nhìn vào, tùy theo ánh sáng, lúc vàng, lúc xanh, lúc cả màu ngọc bích nữa…” – trích Người đua diều.

Đoạn trích hay trong Người đua diều

Tuổi thơ của hai người bạn đã trôi qua như vậy đấy, bình thản, an yên. Nhưng cuộc sống sẽ không bao giờ xảy ra như chúng ta mong muốn, hiển nhiên luôn có những yếu tố bất ngờ ập đến. Amir và Hassan mặc dù là bạn từ thời còn bé, nhưng có sự khác nhau về thân phận, điều đó luôn khiến cho họ có nhiều khoảng cách.

Amir với sự khao khát cháy bỏng về tình thương của người cha, vì vậy cậu luôn cảm thấy ghen tị với Hassan vì cha cậu luôn dành sự quan tâm cho Hassan. Vì Amir có xuất thân là con nhà giàu, quen được phục vụ, hầu hạ, nên tính cách của cậu có phần nào đó hơi ích kỉ, nhỏ nhen. Chính những điều ấy đã dẫn đến sự kiện mùa đông năm 1975, là lần cuối cùng Amir nhìn thấy Hassan nở nụ cười.

Mùa đông năm 1975, tác giả đưa hình ảnh cánh diều và cuộc đua diều vào trong tác phẩm. Hiển nhiên, nó đánh dấu cho một bước ngoặt mới của cả câu chuyện. Cánh diều năm ấy là niềm hy vọng của Amir về sự gắn bó với cha của mình. Cậu đã đặt tất cả niềm hy vọng và sự cố gắng của mình vào cánh diều ấy, khao khát mình được chiến thắng. Nhưng tình thương mà giành giật thì thường phải trả giá, và cái giá mà Amir phải trả không hề nhỏ. Đó chính là nụ cười của người bạn thân thiết nhất trong cuộc đời của cậu.

Chỉ cần 1 ngày để thay đổi cả cuộc đời

“Tôi yêu mùa đông ở Kabul. Tôi yêu nó vì những bông tuyết mềm mại vỗ nhẹ vào cửa sổ phòng tôi ban đêm, vì tuyết mới rơi lạo xạo dưới đôi ủng cao su đen của tôi, vì hơi ấm của chiếc lò sưởi gang khi gió rít qua sân, qua đường phố…” – trích Người đua diều.

Phần tiếp theo của tác phẩm là cuộc đời của Amir sau khi sang Mỹ sinh sống vì quê hương của cậu bị xâm lược. Cậu cứ nghĩ rằng khi trốn sang Mỹ, cậu cũng có thể trốn được quá khứ. Nhưng chưa một lần Amir ngưng dày vò bản thân vì những lỗi lầm mình đã gây ra. Anh tự cho rằng mình là một kẻ phản bội, một kẻ lừa dối bạn bè. Thậm chí ngay cả khi có cuộc sống sung túc hơn, Amir cũng không thể nào cảm thấy thanh thản.

Hình phạt ấy có lẽ đau khổ hơn bất cứ hình phạt nào trên thế giới. Nó như là bóng ma vậy, mỗi lần Amir nghĩ đến những sai lầm mình đã phạm phải, trái tim của cậu quặn đau như ai đó bóp nghẹt lại. Nhưng suy cho cùng, khi cuốn tiểu thuyết khép lại, Amir cũng đã chuộc được 1 phần nào đó sai lầm của mình, cho dù cái giá quá đắt.

Xem thêm: Review sách Xách ba lô lên và đi

Tình bạn của Amir và Hassan, nếu phải miêu tả trong hai chữ, thì chắc chắn rằng đó là kỳ lạ. kỳ lạ bởi những sợi chỉ vô hình của các mối quan hệ ràng buộc xung quanh nó. Đó là sợi chỉ của tình thân, huyết thống, định kiến xã hội, tín ngưỡng. Amir và Hassan ngày còn nhỏ là bạn của nhau, nhưng lại không phải là bạn của nhau. Cả hai đều mất mẹ từ sớm, được nuôi dưỡng cùng một bà vú. Theo như quan niệm của người dân Afghanishstan.

Bị tổn thương bởi sự thật vẫn tốt hơn

“Có một tình anh em giữa những con người được bú cùng một bầu vú mẹ, tình máu mủ mà ngay cả thời gian cũng không thể phá vỡ. Hassan và tôi bú cùng một bầu vú. Chúng tôi chập chững đi những bước đầu tiên trên cùng một bãi cỏ trong cùng một chiếc sân. Và dưới cùng một mái nhà, chúng tôi bập bẹ những tiếng nói đầu tiên:

  • Của tôi là Baba.
  • Của cậu ấy là Amir. Tên tôi.”

– Trích Người đua diều.

Trớ trêu thay, Amir lại không nhận ra thứ tình cảm ấy, cậu vẫn không biết là mình có coi Hassan là bạn không. Chỉ cho đến khi Hassan mất đi, cậu mới hối hận vì nhìn thấy được sự quan trọng của người mà cậu luôn xem thường. Mỗi lần ký ức của Hassan tràn về trong tâm trí Amir, tôi có cảm giác rằng mình đang đứng cạnh Amir giữa đồng cỏ lộng gió. Lắng nghe tiếng của Hassan quanh quẩn đâu đây và lặng nhìn người bạn có nụ cười nhẹ nhàng chạy vụt đi.

Cứ tưởng sau những lần Hassan bị làm nhục, bị xem thường, bị phản bội, cậu sẽ sinh lòng thù hận với những kẻ đã ngược đãi cậu. Nhưng không, Hassan vẫn luôn là Hassan, cậu không thể làm tổn thương bất kỳ ai khác. Bất chấp việc bị Amir phản bội, chưa lần nào Hassan lên tiếng hỏi tại sao Amir lại làm vậy. Cậu chấp nhận với việc đó như thể hiển nhiên là nó phải vậy.

Và sau hàng chục năm xa xứ, khi nhận được lời mời của cha Amir để về quê trông nom cơ ngơi cho ông, Hassan đã không đắn đo mà gật đầu đồng ý. Một Hassan vị tha, bao dung như thế, lẽ ra cậu nên có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

trích hay Người đua diều

Bên cạnh câu chuyện về tình bạn kỳ lạ giữa Amir và Hassan, tác giả còn xây dựng những mối quan hệ kỳ lạ khác nhưng gắn bó với nhau. Những mối quan hệ đó giống như chất xúc tác, lúc thì đẩy hai người bạn cách xa nhau, lúc thì lại giúp họ trở nên thân thiết hơn. Đó chính là mối quan hệ huyết thống, là niềm tin vào tín ngưỡng, là niềm tự hào về quê hương,…

“…Tôi cúi lạy về phía Tây. Rồi tôi nhớ mười lăm năm nay tôi chưa từng cầu nguyện. Từ lâu tôi đã quên hết câu cú. Nhưng không quan trọng, tôi sẽ thốt ra mấy từ tôi vẫn còn nhớ: La illaha il Allah, Muhammad u rasul ullah. Không có Thượng đế nào ngoài Đức Allah và Muhammad là Sứ giả của Người. Bây giờ, tôi mới thấy là Baba nhầm, có một Thượng đế, luôn luôn có một Thượng đế. Tôi thấy người ở đây, trong những con mắt của mọi người nơi dãy hành lang tuyệt vọng này…” – trích Người đua diều.

Mặc dù những quan niệm này có phần lạc hậu, nhưng chúng là đức tin, là máu chảy trong huyết quản của mỗi con người ở đây. Họ không thể chối bỏ cũng như sẽ không bao giờ chối bỏ chúng. Những mối quan hệ luôn đồng hành với nhau, bao trùm lên toàn bộ câu chuyện. Làm cho tác phẩm Người đua diều có một màu sắc văn hóa riêng, văn hóa của Afghanishstan.

trích đoạn hay trong Người đua diều

Xem thêm: Review sách Bố già (Tiểu thuyết)

2. Review của độc giả

Bạn Hà cảm thấy ám ảnh khi đọc tác phẩm ” Có rất nhiều biến động qua lời kể của nhân vật “tôi” – Amir, trong suốt thời điểm từ khi còn bé xíu cho đến khi là một người đàn ông trưởng thành.

Amir có một người bạn tên Hassan với chiếc môi hẻ, một người bạn thật sự. Nhưng, với sự ích kỉ, hèn nhát và suy nghĩ non nớt của một đứa trẻ, Amir đã bị day dứt, dằn vặt suốt từ một buổi tối mùa đông năm ấy, sau câu nói “Vì cậu, cả ngàn lần rồi!”.

Với ngôn ngữ bình dị, đơn giản xen thêm chút sự so sánh tuyệt vời trong những câu văn, tác giả đã dựng lên trước mắt độc giả một đất nước Afghanistan chân thực nhất có thể. Cảnh vật của từng vùng miền, văn hóa của Afghanistan đều được tả chi tiết trong ngòi bút của tác giả.
Sự độc ác của chiến tranh, sự phân biệt chủng tộc ghê người đều được hiện ra trong cuốn sách này. Nỗi đau, sự bất lực của những con người không thể làm được gì để thay đổi tội ác của những con quỷ trong vấn nạn lạm dụng tình dục những đứa trẻ ngây thơ, nghèo đói. Và, có một con quỷ đã đội lốt vẻ bề ngoài như một đứa trẻ đến khi trưởng thành. Con quỷ chỉ phải trả một cái giá: một con mắt, với tất cả những điều bẩn thỉu nó gây ra cho người khác.
Tức giận, bàng hoàng, hồi hộp, ngạc nhiên, sợ hãi, một chút nhẹ nhõm – tất cả cảm xúc đó đều chất chứa trong lòng độc giả xuyên suốt mạch văn của cuốn sách. “

Bạn Thảo nhận xét: “Nếu có thể chọn cho mình một cuốn sách viết về tình bạn hay nhất, tôi xin chọn Người đua diều. Bởi thứ tình cảm của Amir và Hassan vượt qua cả tình bạn, đó là tình tri kỷ, dù khi còn là hai cậu bé cùng nhau đua diều, hay khi đã là những người đàn ông lập gia đình, cách nhau rất rất xa, họ vẫn là những người bạn tốt nhất của nhau.
Có lẽ có rất nhiều người đọc sẽ nói Amir ích kỷ, cậu ấy ích kỷ, không sai, nhưng mấy ai hiểu được cái cảm giác từ một người bạn lại trở thành người anh em cùng cha khác mẹ với mình, liệu có ai chịu sẻ chia tình yêu thương của bố với một người mình luôn coi là tri kỷ.
Cuốn sách không chỉ hay ở tình bạn, ở sự bao dung mà Hassan dành cho Amir mà còn hấp dẫn người đọc bởi cuộc chiến tranh ở Afghanistan, cuộc chiến tranh ấy làm không biết bao nhiêu gia đình phải tan vỡ, bao nhiêu tình bạn phải chia ly, khiến bao nhiêu người phải bỏ nhà chạy trốn đến đất khách. Cũng chỉ bởi hai từ chiến tranh mà thôi.
Có lẽ kết thúc của Người đua diều là một kết thúc hợp lý, Amir và Hassan vốn không thể trở lại là những cậu bé ngây thơ như ngày xưa, vì vậy hãy để Amir chăm sóc cho con trai của Hassan, để bù đắp cho một tâm hồn đầy vết thương và cũng để trọn tình nghĩa với cậu bé năm đó đã từng nhường nhịn Amir hết lòng.

Review của bạn Hà và Thảo
Review của bạn Hà và Thảo

Bạn Minh Hiền rất cảm động khi đọc tác phẩm “Quá có nhiều cảm xúc sau khi đọc xong cuốn sách này. Nội dung câu chuyện kể về tình bạn từ thửơ thơ ấu của hai cậu bé người Afghanistan, Amir và Hanssan. Lấy bối cảnh lịch sử, xã hội của đất nước Afghanistan vào khoảng 30 năm về trước, tác gỉa miêu tả một đất nước hết sức tươi đẹp, tự do thời kỳ chưa có nội chiến. Nhưng rồi, số phận đã đẩy các nhân vật đến các ngã rẽ khác nhau. Nhưng trên hết, vẫn có một sợi dây nối vô hình giữa họ, giữa những người bạn, giữa những người thân trong gia đình hay những người đồng cảnh ngộ. Cái cách mà Khaled Hosseini miêu tả tâm lý nhân vật là cực kỳ sâu sắc. Đây quả thực là một cuốn sách rất đáng đọc.

Bạn Rin cảm thấy xúc động khi đọc tác phẩm ” Khép lại trang cuối cùng của Người đua diều, câu nói của Hassan: “Vì cậu, cả ngàn lần rồi” vẫn còn ám ảnh tôi mãi. Câu chuyện này không gây xúc động mạnh cho tôi như khi đọc “Ngàn mặt trời rực rỡ” nhưng lại là một tác phẩm giàu tính nhân văn. Sai lầm nối tiếp những sai lầm để rồi trên phông nền là những cuộc chiến tranh đẫm máu ở Afghanistan, có một cậu bé vẫn mải miết chuộc lại những lỗi lầm của mình trong quá khứ dù khá muộn màng.
Tôi từng khâm phục tình bạn trung thành mà Hassan đã dành cho Amir, trách Hassan vì sao lại có thể hi sinh quá nhiều cho một người như Amir nhưng hình ảnh cuối cùng khép lại câu chuyện là khi Amir chạy đuổi theo tìm lại con diều cho con trai của Hassan như chính cái cách Hassan đã làm cho cậu trước đây để lại cho tôi nhiều dư vị. Cái kết mở nhưng làm tôi thấy thỏa mãn. Diễn biến câu chuyện ở mức vừa phải, không khí bao trùm mang đậm màu sắc của miền đất Trung Á là điểm nhấn đặc biệt cho tác phẩm. Một cuốn sách rất tuyệt vời. “

Bạn Nhân Thế nhìn thấy một Afghanistan rất khác trong tác phẩm Người đua diều ” Khép lại trang cuối cùng của Người đua diều, câu nói của Hassan: “Vì cậu, cả ngàn lần rồi” vẫn còn ám ảnh tôi mãi. Câu chuyện này không gây xúc động mạnh cho tôi như khi đọc “Ngàn mặt trời rực rỡ” nhưng lại là một tác phẩm giàu tính nhân văn. Sai lầm nối tiếp những sai lầm để rồi trên phông nền là những cuộc chiến tranh đẫm máu ở Afghanistan, có một cậu bé vẫn mải miết chuộc lại những lỗi lầm của mình trong quá khứ dù khá muộn màng.
Tôi từng khâm phục tình bạn trung thành mà Hassan đã dành cho Amir, trách Hassan vì sao lại có thể hi sinh quá nhiều cho một người như Amir nhưng hình ảnh cuối cùng khép lại câu chuyện là khi Amir chạy đuổi theo tìm lại con diều cho con trai của Hassan như chính cái cách Hassan đã làm cho cậu trước đây để lại cho tôi nhiều dư vị. Cái kết mở nhưng làm tôi thấy thỏa mãn. Diễn biến câu chuyện ở mức vừa phải, không khí bao trùm mang đậm màu sắc của miền đất Trung Á là điểm nhấn đặc biệt cho tác phẩm. Một cuốn sách rất tuyệt vời. “

review sách Người đua diều
Review của bạn Minh Hiền, Rin và Nhân Thế

Bạn Lê nhận xét ” Ngay từ hai chương đầu, mình đã thấy một điều gì đó thật khác trong cuốn sách này. Ảm đạm và thống thiết.
Câu chuyện xoay quanh tình bạn ấu thơ, vượt ra ngoài khái niệm phân biệt chủng tộc, được nuôi dưỡng qua những thời kỳ khắc nghiệt nhất; ám ảnh tội lỗi và hành trình chuộc tội được đặt nằm trên khung cảnh Afghanixtan hỗn loạn mịt mù.
Amir và Hassan, một là cậu chủ, một là con người làm; một thuộc dân tộc Pashtun luôn mạnh mẽ đến áp bức, một lại thuộc tộc Hazara luôn bị hành hạ và coi thường; tuy vậy, 2 cậu bé cùng được nuôi dưỡng từ một bầu sữa lạ, cùng lớn lên không biết tình thương của mẹ ra sao, quấn quít nhau cùng trưởng thành, cho đến khi “tội lỗi” ập đến. “Tội lỗi” này đã kéo tình bạn đứt lìa, không gì có thể hàn gắn.
Sống với mặc cảm tội lỗi, cậu bé Amir rụt rè nhạy cảm quá đỗi đã lớn lên mà chẳng hề có một giấc ngủ ngon. Và để kết thúc sự khó chịu luôn giày xé tâm can, cậu đã tìm về vùng đất ngày ấy, dũng cảm vượt qua khói bụi chiến tranh, vượt qua khó khăn về thể lực, vượt qua những ý nghĩ hèn nhát trong đầu, để rồi mơ về những ngày trời nắng dịu dàng, cánh diều no gió vươn xa mãi.
Một trong những câu chuyện tốn nước mắt nhất. Khóc cho sự khác biệt về văn hoá dẫn đến sự thiệt thòi và cam chịu của người Hazara, khóc cho sự đau đớn và cả sự trung thành ngây ngô của Hassan; cho sự yếu đuối và khắc nghiệt mà Amir dành cho bản thân; cho sự cố gắng Amir trong hành trình cứu vớt bản thân khỏi bóng đen quá khứ, cho xã hội Afgha vẫn còn quá nghèo khổ, hoang tàn nhưng chân phương.
Một cuốn sách kết hợp nhuần nhuyễn giữa hoàn cảnh chính trị và chất văn học tinh tế. Hosseini đưa những cao trào vào một cách chặt chẽ bằng giọng văn tự sự giản dị của ông và bóp nghẹt tâm can người đọc bằng những sự thật trần trụi và tàn khốc. “

Bạn Vân Anh nhận xét ” Đọc câu chuyện này đã lâu mà đến giờ mình vẫn chưa thể kìm nén niềm xúc động về câu nói: “vì cậu, cả ngàn lần rồi”. Câu nói đơn giản nhưng lại trở lên day dứt khó tả. Nạn phân biệt chủng tộc dường nhiên rõ hơn bao giờ hết trong cuốn sách này với một đất nước trên bình trước chiến tranh. Tác phẩm “Người đua diều” đã quá nổi tiếng từ trước đến nay rồi, mình nghĩ các bạn ai chưa đọc thì nên đọc qua một lần, vì việc này sẽ không tốn nhiều thời gian đâu, câu chuyện sẽ hút mắt bạn vào một cách thần kỳ. Theo thang điểm thì mình đánh giá nó phải được 10/10, nhưng tuỳ theo phong cách đọc mà mỗi người sẽ có suy nghĩ riêng, mong cách bạn sẽ đọc và đưa ra cảm nhận của mình! “

review Người đua diều
Review của bạn Lê và Vân Anh

Để mua sách Người đua diều với giá ưu đãi, các bạn hãy click ngay dưới đây nha. Chúc các bạn có những giây phút đọc sách thật vui vẻ.

Content Protection by DMCA.com